SÁCH DO TÔI VIẾT

HỖ TRỢ TÌM KIẾM

Google

TÀI NGUYÊN BLOG


ĐANG ONLINE

0 khách và 0 thành viên

Trò chuyện cùng tôi

  • (Quản Trị BLOG)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sắp xếp dữ liệu

    Biểu cảm

    Hoan hô Hi hi hi Buồn quá Buồn ngủ rồi Ha ha ha Hô hô hô Cười nhăn răng

    Đang đợi đấy Nhất trí cao Gọi điện nhé Suỵt … Hết cách rồi

    Sợ quá Suy nghĩ Tại sao Tạm biệt Trời ơi! Tức giận

    Hu hu hu Không thèm nói Xấu hổ Ồ !!! Nhanh lên nào Yeah!

    Trở về đầu

    phím tắt CTRL + HOME

    Chào mừng quý vị đến với BLOG HÓA HỌC - Chia sẻ tài liệu.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    NHỮNG VẦN THƠ QUA CÁC MÙA GIEO HẠT

    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Web Vô Thường
    Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
    Ngày gửi: 23h:48' 18-11-2010
    Dung lượng: 1.5 MB
    Số lượt tải: 136
    Số lượt thích: 0 người
    Mỗi ngày người ta thi nhau làm mới mình
    Còn thầy, vẫn thế
    Vẫn lặng lẽ bên đời
    Vẫn âm thầm muôn thuở
    Dạy cho tôi những giá trị vĩnh hằng.

    Mỗi ngày người ta thi nhau làm mới mình
    Còn thầy, vẫn thế
    Vẫn nhân cách xưa
    Vẫn con người cũ
    Bài học làm người cứ mới trong tôi

    Mỗi ngày người ta thi nhau làm mới mình
    Còn thầy, vẫn thế
    Vẫn sách thánh hiền
    Vẫn giáo điều rất cũ
    Nhưng có bao giờ em học hết thầy ơi …
    NGUYỄN CHÍ TRUNG
    Ba mươi năm trở về ngôi trường cũ
    Cây bồ đề thành cổ thụ già nua
    Vẫn lặng lẽ, im lìm, trầm mặc
    Nghe thời gian vội lướt qua mình.

    Ba mươi năm trở về ngôi trường cũ
    Ngơ ngác mình ta, đâu bóng bạn bè xưa?
    Hàng ghế đá chơ vơ buồn hiu hắt
    Vắng tiếng cười rộn rã tuổi thanh xuân.

    Ba mươi năm trở về ngôi trường cũ
    Tuổi năm mươi cũng “sĩ tử” đến trường thi
    Cũng hồi hộp, lo toan, bao trăn trở
    Để nghe lòng bừng dậy tuổi hoa niên.

    Ba mươi năm trở về ngôi trường cũ
    Gác lại bao âu lo, toan tính đời thường
    Chở vần thơ về trên trang giấy trắng
    Chợt thấy đời quá đỗi yêu thương.

    ĐÀO NHUNG
    Hoa nào là hoa phấn?
    Rơi trên tóc mỗi ngày
    Hoa nào hồn trong trắng ?
    Vân vê trên bàn tay

    Hoa không sắc không hương,
    Không hình hài, cành nhụy.
    Hoa mong manh thư thể
    Không có thật trên đời.

    Mỗi lần hoa rơi rơi,
    Lòng em bình yên lắm !
    Mỗi lần hoa rơi rơi
    Bao ước mơ đong đầy.

    Không vàng như hoa nắng
    Không quý như hoa hồng.
    Phấn tàn cho đời rộng,
    Thắp sáng niềm ước mong.

    NGỌC THANH

    Bao năm xa cách mái trường
    Hành trang giã biệt, nhớ thương một thời
    Đường xưa nay đã xa rồi
    Ngược xuôi một thuở, bồi hồi dấu xưa …

    Trường xưa gởi lại cho em
    Hàng cây khuất bóng, êm đềm thân thương
    Bằng lăng hoa tím vấn vương
    Phượng hồng đốt lửa sân trường hạ say

    Phất phơ áo tím chiều vàng
    Từng hồi trống giục, rộn rang bước chân.
    Chiều nay lá đổ ngoài sân
    Nhớ về chốn cũ, dấu chân lạc loài.

    NGUYỄN CHIÊM
    Tôi đi tìm mùa Xuân
    Những bông hoa đồng nội
    Dưới trời xanh tỏa nắng
    Gió vờn bay bay xa

    Tôi đi tìm mùa Hạ
    Tiếng ve chừng giục giã
    Mình dường như tan biến
    Giữa biển đời mênh mông

    Tôi đi giữa trời Thu
    Nhìn lá vàng rơi rụng
    Thời gian không đứng đợi
    Một thoáng buồn chơi vơi.

    Mùa Đông đang dần trôi
    Xiết bao nhiêu là nhớ
    Mà ai nào có biết
    Tôi vẫn mãi đi tìm.

    LỘC TRỊNH
    Lời đầu tiên xin gửi đến các em
    Có nắng trải dài trên con đường buổi sớm
    Có lá, có hoa, có bàn chân em bước
    Nơi giọt sương đêm còn đọng sân trường

    Bài giảng đầu tiên là lời mong ước
    Cho ngày mai những hy vọng nở hoa
    Khi mẹ cha mong đợi mãi từng ngày
    Cả những đêm ru con thời thơ dại

    Bài giảng đầu tiên là về đất nước
    Một dải giang sơn yêu quí đẹp giàu
    Niềm tự hào đâu chỉ của riêng ai
    Cả dân tộc đã giành bằng chiến đấu

    Bài giảng đầu tiên là trường, là lớp
    Là nơi chúng ta gieo hạt, ươm mầm
    Vững tin đi lên các em nhỏ thân yêu
    Hãy cố gắng vượt qua tất cả

    Bài giảng đầu tiên là niềm khắc khoải
    Để hình hài Tổ quốc mãi trong tim.

    MỸ DUNG
    Năm tháng dần trôi, giật mình ừ nhỉ !
    Ngót ba mươi năm xoay vần gieo hạt
    Tóc điểm sương ngõ chừng bụi phấn
    Nguệch ngoạc đôi dòng ngỡ nét vẽ em thơ

    Thoáng lúc buồn, lúc giận vu vơ
    Bởi đám trẻ lắm trò tinh nghịch
    Và em đến bên cô chiều tĩnh mịch
    “Cô ơi cô, em xin lỡ lần đầu!”

    Ánh mắt buồn nói những lo âu
    Và còn đó bao chồi non hé nở

    Lớp học yêu thương hồn nhiên một thuở
    Hàng cau xanh giấu nắng lối em qua
    Bằng lăng tím nghiêng nhìn phượng vĩ
    Rực đỏ đợi hờ - lặng lẽ sang thu.

    Thời gian ơi! Tìm đâu còn nữa
    Áo lụa bay bỗng vắng dáng cô gầy
    Bởi ngày ấy trời vào thu se lạnh
    Sáng tựu trường, sương xuống hóa chiêm bao.

    LIÊN HIỆP
    Sáng thu, gió về
    Mơn man hơi thở mùa con gái
    Và tôi, lại về
    Góp mùa gieo hạt bâng khuâng

    Có khoảng không xanh mãi mơ ước
    Khúc dạo đầu khẽ chạm mi ngoan
    Phấn trắng, bảng đen, sân trường cũ
    Thảng thốt tôi tìm – một dáng thu xưa.

    Có cái nhớ thu vàng phai lá biếc
    Có chút thương vương vấn giao hòa
    Có chút tình ngân nga trong sách vở
    Có ngày xưa, tôi với bạn chung cùng.
    Rồi một ngày thu về trong sắc nóng
    Vẫn thênh thang lối cũ ta về
    Vẫn đến lớp thắp lên màu hy vọng
    Nhưng xa rồi khoảnh khắc ngày xưa.

    Một chút ngày xưa vấn vương theo mãi
    Ríu rít sân trường, náo nhiệt mùa thi
    Nắng vẫn thế và về trong hơi lạnh
    Chút lạnh đầu mùa – nỗi nhớ chia xa.

    Nay, tôi – bạn chẳng còn chung lối nhỏ
    Ngắn con đường nhưng vời vợi cách xa
    Lệ đến khô rồi, bạn ơi ta thắp lại
    Xin đừng làm ngõ biếc ngẩn ngơ trông.

    MINH THẢO
    Tôi có một niềm vui
    Nở trong lòng vĩnh cửu
    Như thể người gieo hạt
    Cấy từng mùa xanh tươi

    Tôi cũng có nỗi buồn
    Như thể là hoàng hôn
    Mỗi chiều sau vách núi
    Rụng xuống lòng hư không

    Tôi có lớp học trò
    Như thể tờ giấy trắng
    Lật từng trang từng trang
    Tôi vẽ màu thật đẹp
    Tôi có những đứa con
    Như thể máu tim mình
    Lớn học điều lễ nghĩa
    Nhỏ mắt cười rất xinh

    Tôi có một mái trường
    Bạn bè vui như thể
    Buổi sáng thấy nụ cười
    Buổi trưa buồn kể lể

    Tôi có một cuộc đời
    Giản đơn đen và trắng,
    Một màu xanh thủy mặc
    Gửi vô lượng bao dung

    Tôi có một niềm vui
    Nở trong lòng vĩnh cửu
    Như thể người gieo hạt
    Cấy từng mùa xanh tươi.

    ĐÀO NHUNG
    Thôi thế chiều nay sân trường vắng
    Vạt nắng buồn theo bước chân em
    Mùa hè ơi, đến chi vội thế
    Mùa thu đi biền biệt mãi chưa về

    Thôi thế chiều nay sân trường vắng
    Bóng hình ai một tà áo trắng
    Em còn nhớ những chiều đến lớp
    Lá me bay vương nhẹ bờ vai gầy

    Nắng chiều nghiêng loang nhẹ bên thềm
    Hoàng hôn về tím cả mắt em
    Trống trường ơi ! vang chi tha thiết
    Để chiều nay lời từ biệt ngại ngùng

    Sân trường vắng và lòng tôi cũng vắng
    Muốn tặng em một chùm phượng thắm
    Mùa thu sau tôi sẽ về gặp lại
    Em có còn là em gái của tôi ?

    Nếu có lúc bên thềm em chợt nhớ
    Những tháng ngày thoáng vụt như mơ
    Thôi chào em tôi về trong kỷ niệm
    Nắng chiều vàng thấp thoáng bóng hình em.

    ĐOÀN MINH SƠN
    Yêu biết mấy, thời xuân bao tưoi thắm
    Ước mơ nhiều, trăn trở những suy tư
    Nghe trong gió, lá thì thầm bảo nhỏ
    “Học trò chăm, cô ngẫm nghĩ nhiều!”
    Đi giữa sân trường lòng lại bâng khuâng
    Suy nghĩ bao điều vào ngày sắp đến
    Nét mơ hồ hiện hữu trong mắt em !



    Mơ ước đi em ! này Sinh này Hóa học
    Phản ứng trung hòa như sách với hồn em
    Và em ơi ! cô học trò bé nhỏ
    Cậu học trò đã bỡ ngỡ hôm qua
    Dù gian lao, khó nhọc chẳng mềm lòng
    Hãy vững bước, đáp bằng bao gian khó
    Giành kết quả trong mùa thi thí nghiệm
    Và tương lai sẽ rộng tay chào
    Em sẽ vui như ngày đầu mới học
    Vất vả nhiều, đền đáp lại cho em.

    HOÀNG THANH THỦY

    Đỏ làm chi ơi hoa phượng cuối mùa!
    Để mực thẫm lem nhem trên vòm lá.
    Có nỗi nhớ ai cồn cào đến lạ!
    Da diet hoai mà vô cớ không tên.

    Phượng cuối mùa sắc đỏ khắc vào tim.
    Nghe đâu đây vương một trời lá đỗ.
    Còn lại chi nơi sân trường bỡ ngỡ?
    Cánh phượng hồng trong gió chao nghiêng.

    Bạn bè giờ ai còn nhớ ai không?
    Cánh phượng cuối mùa vẫn tươi sắc đỏ.
    Những cánh ve vương nắng hè đổ lửa,
    Tuổi học trò đâu cổ tích ngày xưa?

    Khắp sân trường sắc đỏ rắc lưa thưa,
    Xanh vòm lá nổ bùng chùm phượng vĩ.
    Nhớ tuổi học trò một thời thơ dại,
    Hoa phượng buồn mang nỗi nhớ không tên.

    ÁNH TUYẾT
    Ngày lại ngày qua vẫn đến trường
    Tình yêu nghề ngiệp cứ đeo mang
    Sách vở bận lòng thêm tóc bạc
    Nhọc nhằn bởi một nỗi yêu thương.

    Tôi yêu hàng cây bàng xanh lá
    Yêu vườn hoa đẹp lúc chiều mơ
    Bên ghế đã ngồi nghe gió hát
    Một chút mơ màng, một chút thơ.

    Tôi yêu từng lớp học thân quen
    Cả lời giảng vang vang trong nắng
    Có mắt em thơ tròn xoe, đen láy
    Mang cho tôi bao hơi ấm cuộc đời.

    HÙNG ANH

    Phố núi Sơn Trà mưa rát mặt
    Nhớ nơi xưa ta thắt nỗi lòng.
    Càng mưa ta lại nhớ nhà
    Hàng nghìn giọt nước nhạt nhòa trong đêm.

    NGỌC HỒNG
    Thu về nay mưa ngâu
    Em gửi sầu trong gió
    Niềm thương vương ngọn cỏ
    Đong đầy hoài niệm xưa.

    Sân trường ai thắp nắng ?
    Tóc xưa nhạt màu mây
    Anh theo về bên ấy
    Để sợi nhớ giăng đầy.

    Lối về đâu bao xa
    Sao người vội quên ta
    Em không tin mình đã
    Tình xưa thôi đậm đà.

    NHƯ Ý
    Nghiệp đời phấn trắng, bảng đen
    Ai xe duyên mặn mà nên nợ tình
    Giờ không là bóng với hình
    Đáy tim cất chuyện chúng mình ngày xưa
    Tơ vương là bức rèm thưa
    Dệt đan biết mấy nắng mưa cuộc đời
    Hai đầu góc bể chân trời
    Chẳng hay ai có khuây vơi nỗi niềm ?
    Bắt cầu thiên lý qua tim
    Chơi vơi phấn trắng đi tìm bảng đen
    Dẫu không còn “lửa mới nhen”
    Còn “trăng mới mọc” còn “đèn mới kheo”
    Cũng còn lại một niềm yêu
    Những viên phấn trắng những điều ước mơ :
    Mai sau dù có bao giờ
    Cầm viên phấn nhỏ thì mơ lại người.

    SƠN HÀ
    Trường xưa nắng ấm đầy sân
    Em - cô giáo trẻ - trong ngần dáng hoa
    Dõi theo bước nhỏ gần xa
    Ngỡ là thoáng chốc hoá ra một đời

    Chừ em nơi ấy xa xôi
    Tôi bay miết, biết bao giờ tới nơi ?
    Hỡi người xưa của tôi ơi
    Nắng xưa thì mãi suốt đời còn vương !

    Một khi còn nắng sân trường
    Thì tôi còn nóng nhìn thương một người
    Dù em góc bể chân trời
    Tiếng lòng tôi vẫn suốt đời rung lên

    Một lòng trót đã vô duyên
    Một đời tôi vẫn còn nguyên nỗi niềm
    Thành tâm xin chút bình yên
    Nắng ngoài hiên cũng đà lên lâu rồi
    Trống trường giục bước chân tôi
    Lung linh ánh nắng cùng tôi ... đồng hành.

    VÕ NGỌC BÍCH
    Sáng nay đứng trước gương
    Thấy tóc mình ngả bạc.
    Chợt lòng buồn man mác
    Sao tuổi già đến mau ?

    Tóc bạc là vì đâu ?
    Sợi này em lười biếng
    Sợi kia em cá biệt
    Sợi khác em khó nghèo ...

    Còn những sợi này nữa
    Là những dòng giáo án
    Sợi lo toan cuộc sống
    Đồng nghiệp chưa hiểu nhau ...

    Tóc ơi ! chậm đổi màu
    Hãy thôi thêm sợi bạc
    Các em - sẽ chăm ngoan
    Rồi đời ! mãi thương nhau.

    KIM LOAN
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓

    Trở về đầu

    phím tắt CTRL + HOME