



Hẳn còn vương giọng ấm cô thầy
Con đường ấy những bờ tre bụi cỏ
Hẳn còn in dấu dép những ngày xưa
Trang vở ấy ướt nhòe sau trận lũ
Nét bút xô nghiêng vì rét run ngời
Nhưng còn đó hình bóng Thầy trên lớp
Say sưa theo bài học tình người
Những giờ vào lớp vắng bóng Thầy
Cả bọn xôn xao cười nghịch ngợm
Lặng im buồn phía nơi cuối lớp
Có cậu học trò thấp thỏm : Tại sao?
Đã từ lâu Thầy chưa vắng buổi nào
Hay tại bởi Đông sang Thầy cảm lạnh?
Đừng vắng nữa Thầy ơi! nhanh đến lớp
Lũ trò vô tư ngơ ngác biết về đâu
Không có Thầy ai bắc những nhịp cầu
Để những chuyến tàu ngày mai đi mãi
Trong giấc mơ lời Thầy xưa vọng lại
“Thời gian như những chuyến tàu...”
Đã theo em suốt những năm chìm nổi
Nay vào thơ em viết để tặng Thầy !
Quốc Bảo - Tháng11/2005.
phím tắt CTRL + HOME
Hẳn còn vương giọng ấm cô thầy
Con đường ấy những bờ tre bụi cỏ
Hẳn còn in dấu dép những ngày xưa