



TRÂN TRỌNG CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11.

Thầy ơi...!
Mãi mãi bên con tiếng của Thầy vang vọng
Đã xa rồi mà còn ngỡ hôm qua
Bài giảng Thầy như chắp cánh ước mơ
Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích.
Có những lúc lặng thầm, con ngắm.
Vầng trán Thầy đọng lại những nếp nhăn...
Tuổi Thơ con như những ánh trăng rằm
Sao thấy được lòng Thầy cùng năm tháng !
Đã đi qua một thời và con đã lớn
Bài học đầu đời con hiểu được Thầy cô
Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số.
Mà cả tấm lòng Thầy quảng đại bao la.
Ở nơi xa theo hương bay của gió
Con gửi lòng mình thương kính đến Thầy yêu
ST.

Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì… Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá – Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ… (ST)

Theo bước thầy đi
Chân con lại bước xuống thuyền
Nghiêng vai đở lấy mái chèo Thầy trao.
Mái chèo nặng nghĩa ân sâu
Thầy ơi con đã nghe lời Thầy răn
Sông sâu nước cả chớ sờn
Con sang đưa cả chuyến đò cùng sang.
Thơ Tình Nhà Giáo
"Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy Thầy"
Người xưa dạy thế, ngày nay
Vẫn nguyên vẹn thế nghĩa Thầy tình sâu
ca dao là của người xưa
Nay trên bục giảng duyên cô mặn mà
Ngày xưa em bảo anh Chồng
Theo chi Cô giáo bay giờ đói meo
Thế mà anh phớt giàu nghèo
Thấy em đức trí nên yêu thắm nồng
Em thao giảng anh dự giờ.
Trao nhau ánh mắt dấu bờ môi cong
Giấu luôn cái nguýt vào lòng
Bạn trêu mặc bạn, lời bông gió đùa.
Rằng yêu thì vẫn cứ yêu
Nợ duyên bút mực mà sâu với tình.
Cầu kiều vẫn đứng trung trinh
Như nghề như nghiệp chúng mình xưa nay

CÓ BAO GIÒ.
Có bao giờ chúng ta đếm được
Con đò chiều bao lượt khách sang sông
Vẫn cứ thế sớm tối mưa giông
Người lái ấy vẫn miệt mài đưa rước.
Có bao giờ chúng ta đếm được
Bao nhiêu lần Thầy thức thâu đêm
Trang giáo án mong gởi trọn niểm tin
Cho bao lớp học trò Thầy đã dạy
Có bao giờ một làn ta trở lại
Thăm con đò ,thăm người lái đò xưa
Thăm người Thầy vẫn sớm nắng chiều mưa
Ngày hai buổi vẫn cho đời kiến thức
Có bao giờ chúng ta biết được.
Nhũng hành trang ta vững bước vào đời
Có tình thương, có điều Thầy mong đợi
Có những bài học từ kiến thức ngày xưa.

phím tắt CTRL + HOME
Kính chúc Thầy mùa giáng sinh thật vui vẻ,hạnh phúc và thành đạt.
Cánh cửa đã khép
Trần Minh Trang
Trong con mắt của những xung quanh, Alice là một cô gái rất hạnh phúc và sung sướng. Cô có một gia đình hạnh phúc, một cuộc sống đầy đủ và đơn giản, không phải lo nghĩ nhiều. Và để đáp lại những suy nghĩ như thế, Alice vẫn hay cười, cười như thể nói rằng: tôi đang hạnh phúc với cuộc sống hiện tại của mình.
Nhưng tất cả đều chỉ là sự giả dối, Alice cười vì sợ người khác biết rằng cô đang cô độc và trơ trọi, cô cười như để giấu đi sự hoảng sợ và bất an về cuộc sống trong cô, cười để che giấu đi nỗi mong muốn đến tột bậc một người bên cạnh, một người có thể giúp cô lấy lại niềm tin vào cuộc sống, có thể cùng cô chia sẻ những cảm xúc suốt cuộc đời này.
Thật ra nụ cười của Alice cũng đã từng là nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện về cuộc sống. Nhưng quá khứ gia đình 7 năm trước đã khiến Alice thay đổi tất cả. Alice bắt đầu hoài nghi về cái gọi là tình yêu, gia đình và hạnh phúc. Cô mất niềm tin vào bất cứ người đàn ông nào mà cô gặp. Để tự bảo vệ mình, Alice đã thu mình vào vỏ ốc, một thế giới chỉ có cô thôi, cô không cho phép bản thân mình yêu bất cứ ai và cũng không để cho bất cứ ai yêu mình. Cuộc sống như thế dù cô độc nhưng Alice cảm thấy an toàn, cô không muốn sống lại những tháng ngày buồn bã và u uất như trước. Cô cảm thấy sợ khi nhớ lại những gì đã trải qua.
Cuộc sống của Alice sẽ vẫn như thế nếu như không có cái ngày cô gặp được Mark. Một chàng trai bình thường nhưng điểm nổi bật của anh là một tấm lòng nhân hậu, một trái tim luôn biết quan tâm và chia sẻ. Mark luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, trong đó có Alice. Tự nhốt mình trong cái thế giới cô độc bấy lâu nay, khi được Mark quan tâm, con tim Alice cũng bắt đầu không nghe lời cô nữa. Alice cảm thấy rất hạnh phúc khi có người khác quan tâm, cô có lại niềm vui, nhưng quan trọng hơn là Alice đã lấy lại niềm tin vào cuộc sống này. Cô thôi không chạy trốn sự quan tâm của Mark nữa, cô quyết định bỏ đi rào cảm tâm lý bấy lâu nay, cô quyết định dành tình cảm cho anh. Nhưng đúng vào lúc đó Alice biết rằng Mark chỉ luôn xem cô như một người bạn. Tất cả những gì Mark làm cho cô không ngoài ai chữ ‘trách nhiệm’, trách nhiệm của những người bạn với nhau.
Alice vẫn những tưởng có một đôi bàn tay dìu cô ra khỏi cái thế giới cô độc của mình bấy lâu nay, nhưng tiếc là ngay tại ngưỡng cửa mong manh giữa 2 thế giới kia, Alice đã để vuột mất đôi bàn tay ấy. Cô vẫn luôn tự hỏi là do chính cô đã không níu đôi tay ấy đủ chặt hay chính đôi tay ấy đã không còn muốn dìu cô đi nữa. Alice vẫn không ngừng suy nghĩ về điều đó và vẫn không thể tìm đuợc câu trả lời, bởi đơn giản đôi bàn tay ấy chỉ là sự tưởng tượng của chính cô, nó không hề tồn tại.
Giờ đây lại vẫn một mình Alice bước đi trên đường đời của mình. Cô sẽ tự mình vượt qua những khắc nghiệt cuộc sống. Mark đã từng xuất hiện như thổi cơn gió mát vào cuộc đời cô, nhưng tiếc là cuộc đời Alice chỉ là một trong những lộ trình mà Mark phải đi qua để đích đến cuối cùng là thổi mát một góc trời nào đó. Alice đã từng buồn nhưng cô không hề bị quật ngã, bởi trước khi Mark xuất hiện cô vẫn đã sống rất tốt, Mark xuất hiện đã làm xáo trộn cuộc sống của cô nhưng giờ đây khi anh đã đi rồi ,sẽ chẳng khó khăn gì để cô trở về với cuộc sống hiện tại.
Cánh cửa đang từ từ khép lại và sẽ không bao giờ mở ra nữa bởi chủ nhân của nó không còn muốn mở cánh cửa ấy ra, cô không còn muốn bước ra khỏi cái thế giới mà dù không muốn nhưng cô vẫn hằng ngự trị bấy lâu nay.